"Im lặng là vàng, nhưng có những lời ta nói ra còn quý hơn ngàn vàng"
Có nhiều người khi gặp bất đồng thường chọn cách im lặng bởi họ nghĩ nhân nhịn là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Nhưng với quan điểm của tôi không phải lúc nào im lặng cũng là tốt. Trong nhiều trường hợp im lặng chỉ làm cho vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn mà thôi.
Một người anh, một người bạn đồng hành và cũng là một người mà tôi rất tôn trọng. Anh ấy và tôi đã quyết định cùng nhau xây dựng doanh nghiệp cho riêng mình. Trước khi bắt tay vào hợp tác tôi và anh cũng đã có gần 3 năm quen biết, chúng tôi rất thân thiết và cũng hợp nhau về nhiều điểm, đó cũng là lý do mà chúng tôi quyết định đi cùng nhau.
Những ngày đầu công việc nhiều và vất vã nhưng chúng tôi đã cùng nhau vượt qua một cách nhẹ nhàng. Nhưng khoảng thời gian này tôi thấy biểu hiện của anh rất lạ. Anh không còn sự hào hứng, không còn sự nhiệt tình và cũng không nói chuyện nhiều với tôi nữa. Tôi cảm nhận được bức tường vô hình đang dần ngăn cách 2 chúng tôi. Phải làm sao để phá vỡ bức tường ấy đây, phải làm sao để đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo của nó?
" công ty là một tập thể, muốn công ty phát triển thì phải xây dựng một tập thể đồng sức, đồng lòng "
Tôi đã chủ động và tế nhị hỏi han đến anh nhiều hơn. Tôi muốn biết rằng liệu anh không hài lòng về tôi hay cuộc sống của anh đang có vấn đề gì. Đáp lại những câu hỏi của tôi là một thái độ rất miễn cưỡng và kiệm lời.
Tôi không muốn đẩy sự việc đi quá xa và cũng không muốn phải chịu đựng cái không khí nặng trĩu vô hình bao phủ lấy công ty. Tôi phải là người chủ động để giải quyết vấn đề chứ không thể trông cậy vào ai cả.
- Anh bị sao vậy? Có chuyện gì thì anh phải nói ra chứ cứ im lặng vậy thì ai mà hiểu được. Em cần nói chuyện riêng với anh.
Tôi hét ầm lên bằng tất cả sức mạnh và sự can đảm vì tôi biết rằng to tiếng là một điều không nên. Nhưng vấn đề cần phải được giải quyết ngay và tình trạng này nên chấm dứt càng sớm càng tốt. Tôi không còn quan tâm đến thể diện hay những ánh mắt hiếu kỳ của những người xung quanh nữa. Tôi cần làm một điều gì đó trước khi quá trễ.
Và anh cũng chịu gặp riêng tôi sau buổi cơm trưa nặng nề nhất mà tôi phải chịu đựng từ lúc bắt đầu mở công ty tới bây giờ. Chúng tôi gọi 2 ly cafe và bắt đầu đốt thuốc lá. Cũng không muốn dài dòng mất thời gian chúng tôi đi thẳng vào vấn đề luôn...
Sau tất cả mọi rắc rối và hiểu lầm cũng đc giải quyết, chúng tôi quay trở lại với công việc như chưa có gì xảy ra cùng với một bầu không khí mới. Bầu kk của sự nổ lực và cống hiến.
Một cuộc nói chuyện, một cuộc thương lượng hay là một cuộc họp nội bộ. Bạn hiểu sao cũng được nhưng sau đó thì cả hai đều cảm thấy thoải mái hơn. Có đôi lúc tôi hành động hơi nhạy cảm nhưng dù sao thì tôi cũng thích cái không khí hiện tại hơn là im lặng và chịu đựng. Vậy thì hãy thoải mái đi, đừng im lặng nữa vì con đường chúng ta phải đi còn rất xa. Chúng ta phải đi cùng nhau tới đích.
Nhận xét
Đăng nhận xét